Trích dẫn đam mỹ 6

  • Rõ ràng chúng ta đang đối mặt với nhau, nhưng lại cách nhau một dải hồng trần.

 

  • “Có được là nhờ vận may của mình, mà mất đi cũng do số mệnh của mình.”

 

  • Người ta nói: “Dành cả thanh xuân để yêu ai đó” như một sự hy sinh lớn lao trong tình yêu. Nhưng đó chẳng là gì so với những người dành cả cuộc đời để yêu một người.

 

  •  Là tận cùng của nỗi nhớ, cũng chính là tận cùng của tan vỡ.

-Sưu tầm-

 

  • Bất luận là người hay yêu quái, chỉ cần có ai đó thật lòng thật dạ với mình thì sao có thể không bị rung động chứ? – Trọng sinh chi trứ ma\

 

  • ” Thích một người, bắt đầu vì nhan sắc, sa vào vì tài hoa, trung thành vì nhân phẩm. “

(Dịch Dương Thiên Tỉ)

  • Nhưng cuộc sống kỳ diệu ở chỗ, mỗi khi bạn cảm thấy khó có thể tiếp tục nữa, vận mệnh chung quy cũng sẽ vì bạn bổ ra một con đường mới. Mỗi khi bạn cảm thấy đây đã là phần cuối, thì sẽ có một bước ngoặc khác chờ đón bạn.

Ve 17 năm.

 

  • “Gia Nhiên, có những việc, bắt đầu dù không như ý muốn, quá trình cũng không tốt đẹp, nhưng ít ra kết cục, hy vọng có thể viên mãn

 

  • Rất nhiều người thích hỏi “Anh thích kiểu người như thế nào”, nhưng trong tình yêu, làm gì có tiêu chuẩn nào để nói. Bạn gặp được một người, thích người đó, thích, vậy người đó sẽ là tất cả, sẽ là tiêu chuẩn của bạn.
-CHUỒN CHUỒN
  • Làm bạn là câu thổ lộ dài lâu nhất, nắm tay là hứa hẹn ấm áp nhất, chờ đợi là tình yêu ngây ngô nhất, mỉm cười là hồi ức tốt đẹp nhất.
  • “Có quang tất có ám, quang minh có bao nhiêu sáng, thì sẽ che giấu bấy nhiêu hắc ám.”
-TOÀN THIÊN ĐƯỜNG ĐỀU CHO RẰNG THỦ TRƯỞNG THẤT SỦNG
  • Hắn muốn cho người yêu của mình được an tâm, cũng muốn cho người yêu của mình một lời hứa hẹn. Hắn là Cảnh gia đại thiếu gia, nếu ngay cả người yêu của mình cũng không thể bảo vệ được, như vậy không phải thân phận cùng danh hiệu này là vô nghĩa sao?

-Mạc hậu.

 

  • Đôi khi yêu nhau nhưng không có nghĩa là hai người ai cũng vui vẻ, chỉ có yêu mà không vui vẻ thì đó gọi là tình thân, mỗi ngày khi nhìn thấy nhau nhịn không được nở nụ cười đó mới là yêu. Khi nói những lời này ra khỏi miệng, Tiêu Tê mới phát hiện, mặc dù đã trôi qua bảy năm nhưng với người trước mặt này, cậu vẫn luôn yêu hắn hạnh phúc vui vẻ như ngày nào.

-ĐỊCH ÁO TIÊN SINH (DIOR TIÊN SINH)

 

  • Đúng, yêu thích ngươi, không thú thê là vì ngươi, người trong lòng chính là ngươi, hủy thiên diệt địa cũng phải tìm đến ngươi. – Chước Lộc

 

  • Nếu không có Giang Hạo Phong, cậu vẫn sẽ cảm thấy lần này té ngã cũng chỉ là chuyện nhỏ, không đau lắm, nhưng mà một khi đã có người bên cạnh, có chỗ dựa vào, nội tâm kiên cường thế nào cũng sẽ trở nên yếu ớt.

-TÌNH YÊU CUỒNG NHIỆT SAU KHI KẾT HÔN

 

  • Tiền tài và ghen tị, có lẽ hai thứ này thật sự có thể đánh thức tội ác trong đáy lòng một con người, làm cho bọn họ vứt bỏ bản tính, cho dù làm ra chuyện tổn thương người khác cũng sẽ không thu tay lại. – Luận kết cục của việc trông mặt mà bắt hình dong.

 

[Đôi khi, thứ gọi là tình cảm cũng giống như một khối thủy tinh yếu ớt dễ vỡ, bất luận là loại tình cảm nào, đã vỡ rồi sẽ không hàn gắn lại được nữa, cho dù là đã không còn để ý…thậm chí là thứ tha.

Cho nên con người tốt nhất là phải thủy chung như một, hoặc là ích kỷ đến cùng, tổn thương vô số người cũng tuyệt không hối hận, hoặc là ngay từ thuở ban đầu đã quý trọng tình cảm của người khác, cho dù nhìn qua ngốc nghếch vô cùng.]

_Trấn Hồn.

 

——Mộng cảnh ngày càng tới thường xuyên, có lẽ đây là một dấu hiệu báo trước, cảnh trong mơ nói cho tôi biết, anh ấy đang nhớ tôi, còn tôi vẫn luôn nhớ anh ấy, dù không biết mình còn bao nhiêu năm, nhưng một ngày nào đó sẽ gặp được anh ấy ở nơi đó.

——Gần đây luôn mơ thấy anh ấy, anh ấy vẫn giữ dáng vẻ năm đó, còn tôi đã không phải là dáng vẻ mà anh ấy thích, thật sự rất sợ lần gặp nhau tiếp theo, anh ấy có thể nhận ra tôi hay không.

——Thẩm Mạc Thành, hôm nay em nhìn thấy một người rất giống anh ở Vân Sơn, em nghĩ là mình nhầm, nhưng làm sao em có thể nhìn lầm

——Dùng vận may trong quãng đời còn lại của em, đổi lấy cơ hội bên anh trong những năm tháng còn lại.

——Nguyện thần may mắn vĩnh viễn chiếu cố.

[Mạch Lộ Quy Đồ]

 

 

 

Advertisements

[Cảnh 12]

 

Nửa năm trôi qua, đã sắp đến lúc Chính Hi được xuất viện. Bởi vì Hồ Bắc Thiên sợ anh còn chưa khỏe, nhất quyết không cho hắn ra viện sớm. Mà bản thân cũng ở bên cạnh chăm sóc Chính Hi nửa bước không rời. Chu đáo đến mức bảo mẫu Jus thuê đến chăm sóc cho Chính Hi cũng không dám nhận tiền lương nữa, sau đó xin nghỉ việc luôn.

An Hạ cảm thán, hai người này bỏ mặc công việc sống thế giới hai người vậy mà công ty không phá sản, đúng là kì tích. Mà đáp lại cô, Hồ Bắc Thiên lạnh nhạt bảo.

“Nếu bọn họ để công ty phá sản, vậy thất nghiệp cũng là bọn họ, chả ảnh hưởng gì đến tôi. Tôi mở công ty khác là được.”

Đúng là kiêu ngạo đến mức đáng đánh chết.

Còn Chính Hi lại càng đáng đánh hơn. Cậu ta nói.

“Dù sao công ty giải trí tớ mở là vì Thiên thôi. Nếu không giúp gì được cho Thiên vậy cứ để nó phá sản đi.”

Mở công ty là để kiếm tiền, nếu vì kiếm tiền mà tự làm mình mệt chết không phải lỗ nặng hay sao.

Nếu đám ảnh hậu ảnh đế công ty cậu ta mà nghe câu này hẳn sẽ nổi điên lên mất.

Nhìn đôi này ngọt ngào như vậy, cô thiệt muốn chạy đi tìm vị hôn phu của mình để bồi đắp tình cảm quá. Ừm, hay nhân dịp này đi chơi với nhau luôn nhỉ? Phải gọi ngay mới được, hắn dám không đi vậy thì chia tay!

…Trước ngày ra viện một ngày.

Than Du không biết bằng cách gì tìm đến bệnh viện, còn định lén tìm Chính Hi gây rối. Triệt để chọc giận Hồ Bắc Thiên. Mấy năm qua được Chính Hi chăm sóc tốt, tự bản thân anh cũng chăm chỉ học võ để cường thân kiện thể. Nói là đánh nhau, thì sự thật là Than Du bị Hồ Bắc Thiên đánh không thương tiếc, đợi cậu ta không đứng nổi nằm rạp dưới sàn, mặt mày máu me sưng vù trên người vết thương chằn chịt thì kêu người đem đi, dù sao cũng đang ở bệnh viện không sợ chết người.

Mà trước đó, Jus nói cho Hồ Bắc Thiên biết, người y tá hôm đó và hai tên vệ sĩ bị mua chuộc, người chủ mưu là Than Du. Thứ chất lỏng mà bọn chúng muốn tiêm cho Chính Hi là ma túy. Ma túy gây ảo giác, hủy hoại thần kinh con người, chỉ cần Chính Hi bị tiêm dù chỉ một lượng rất nhỏ cũng đủ giết chết anh.

Qua việc này, Chính Hi cùng Hồ Bắc Thiên càng ngọt ngào không kiên dè thiên hạ. Thiếu điều lên bản tin 19h thôi.

“Chính Hi, anh còn nhớ em nói sẽ tặng anh một món quà sinh nhật không?”

Chính Hi và Hồ Bắc Thiên ôm nhau làm ổ trong ngôi nhà ấm áp của mình xem chương trình cuối năm, chờ khoảnh khắc giao thừa.

“Ừ?” Bị hỏi bất ngờ, Chính Hi chỉ kịp ừ một tiếng. Anh dời mắt khỏi màn hình đang đếm ngược giờ phút cuối năm. Có chút mông lung không biết tại sao Thiên lại hỏi điều đó ngay lúc này.

Hồ Bắc Thiên đưa vào tay Chính Hi một cái phong bì lớn màu đỏ, rất nổi bật, ra hiệu anh mở ra xem.

Chính Hi trợn mắt nhìn hai tấm giấy kết hôn trong tay mình. Việc cho phép người đồng tính đăng kí kết hôn được nhà nước thông qua từ một tháng trước anh cũng có biết, còn định đợi mấy năm nữa sẽ kéo Thiên đi đăng ký.

Thấy Chính Hi xúc động đến quên trời đất, Hồ Bắc Thiên có chút gấp gáp nói.

“Anh mau nhìn số thứ tự của tụi mình đi!”

Là số 1. Là cặp đôi đồng tính  đầu tiên chính thức trở thành vợ chồng hợp pháp.

Chính Hi giờ phút này rất kích động, tim đạp bang bang như muốn nhảy ra khỏi lòng ngực.

Chẳng biết từ lúc nào, là ai bắt đầu trước.

Hai người họ hôn nhau, môi lưỡi giao hòa ngọt ngào.

Những cái đụng chạm vuốt ve, như vang theo lửa, cháy dọc toàn thân.

Khát khao được hòa quyện, mãnh liệt sát nhập, trái tim hai người hòa cùng một nhịp đập.

Chờ đến khi Hồ Bắc Thiên tiến vào hoàn toàn, cả hai đều thở dài thõa mãn, giờ phút này bọn họ mới cảm nhận được mình đang sống, hạnh phúc trọn vẹn.

Sau một đêm cuồng nhiệt, sáng hôm sau khi tỉnh lại Chính Hi cảm nhận được người ôm mình từ đằng sau. Vùi cả người vào lồng ngực ấm áp kia, anh thấy được đôi mắt xinh đẹp quen thuộc mang theo cưng chiều nhìn hắn.

Hồ Bắc Thiên dùng bàn tay đeo nhẫn của mình nắm lấy tay anh, giơ lên cao cho anh xem.

Đinh.

Hai chiếc nhẫn bạc trên tay họ va vào nhau, cùng một kiểu dáng chỉ khác kích thước.

“Chính Hi, em muốn nói anh nghe một bí mật.”

Hồ Bắc Thiên dùng cái trán trơn bóng của mình cụng cụng vào trán của Chính Hi, khiến cho anh cười thật tươi.

“Bí mật?”

“Đúng vậy.”

Bí mật đó là: em đã yêu thích anh ngay từ cái nhìn đầu tiên.

-Hoàn-

[Cảnh 11]

 

Đêm ấy, Chính Hi mơ rất nhiều. Từ lúc gặp lần đầu tiên đến khi hiểu lầm xa nhau, lại gặp được nhau.

Thời điểm phát bệnh, anh vẫn luôn biết Thiên ở bên cạnh mình. Anh không muốn bản thân làm Thiên bị thương, càng không muốn để em ấy nhìn thấy bộ dạng xấu xí của mình. Anh sốt ruột, vậy mà cố tình thời gian phát bệnh lần này đặc biệt dài. Anh chống đỡ, suy sụp rồi lại chống đỡ, lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần cho đến khi mọi thứ chỉ còn một màu đen vô tận.

Bây giờ đã là buổi sáng của của hai ngày sau.

Hồ Bắc Thiên và Chính Hi bám dính lấy nhau, ngất xỉu rồi cũng tách không ra được, cũng đành mặc kệ. Jus chi tiền sắm luôn một cái giường lớn cho hai người họ nằm.

Lúc Chính Hi tỉnh lại, đập vào mắt hắn là gương mặt quen thuộc được ánh nắng chiếu sáng. Người kia nhíu nhíu mi, có vẻ khó chịu do bị ánh nắng làm chói. Chính Hi giơ bàn tay lên, năm ngón tay thon dài che bớt nắng cho người kia tiếp tục ngủ. Anh vừa mới tỉnh dậy, đầu óc còn rất mơ hồ, cũng không phát hiện người kia đang giả vờ ngủ, anh chỉ theo thói quen chăm sóc người yêu. Thật ra, thói quen mới chính là thứ đáng sợ nhất, còn đáng sợ hơn bất cứ loại tình cảm gì trên đời.

Chính Hi vẫn còn ngây người, khi anh hồi thần lại, phát hiện ra có một đôi mắt quen thuộc đang dịu dàng quan sát mình. Một đôi mắt xinh đẹp, anh đã nhìn suốt bảy năm, kì lạ là lần nó cũng khuynh đảo linh hồn anh như vậy, mỗi lần đều như vậy bách phát bách trúng.

Đôi mắt ấy nhìn anh mang theo ý cười.

“Anh Hi, chào buổi sáng.” Thật ra, Hồ Bắc Thiên đã tỉnh dậy từ một ngày trước. Nhưng hắn không muốn rời xa Chính Hi một chút cũng không muốn. Không nhìn thấy Chính Hi anh sẽ lo lắng, cả người như ngồi trên bàn chông, cực kì khó chịu.

Chính Hi có chút không biết phản ứng ra sao. Hồ Bắc Thiên nhìn anh ngốc ngốc như vậy, thực sự là yêu muốn chết.

Hồ Bắc Thiên chuẩn bị ra ngoài mua thức ăn, thì đột nhiên cánh tay bị kéo ngã về sau, lực đạo kia rất mạnh, anh có chút giật mình, cánh tay được băng bó bị thấm ra ít máu, có hơi rát. Chính Hi vội buông tay Hồ Bắc Thiên ra, kí ức mơ hồ ùa về như thác lũ, cả người em ấy đều bị vải trắng băng lại vết thương còn chưa kịp lành đã toét ra, máu nhuộm  đỏ cả một vùng vải trắng. Là anh làm đau em ấy.

Nhìn bộ dáng đáng thương của Chính Hi, Hồ Bắc Thiên đau lòng muốn chết, tựa như máu thịt của mình bị cắt ra vậy.

Hồ Bắc Thiên định vươn tay chạm vào Chính Hi. Lại không ngờ bị né đi, người kia lập tức kéo chăn phủ kín bản thân lại thành một cục. Hồ Bắc Thiên lại cảm thấy tim mình rung rinh, cảm thấy khối trắng kia dễ thương muốn chết. Nhưng anh không quên phải dỗ dành người yêu.

“Chính Hi, anh Hi, mau ra nào anh không sợ ngộp thở sao?”

Khối chăn không nhúc nhích.

“Anh không thương em sao?”

Khối chăn nhúc nhích một chút.

“Em nhớ anh lắm, muốn nhìn thấy anh.”

Khối chăn rung động một hồi, hé ra đôi mắt đỏ bừng, lại nhanh chóng che đi.

Hồ Bắc Thiên bị manh sắp chết rồi. Quyết định ra đại chiêu.

“Anh Hi, em đau, anh mau xem em đi.”

Chính Hi lập tức tung chăn, lo lắng nhìn Hồ Bắc Thiên. Sốt sắng nhìn một hồi mới biết mình bị lừa, lập tức ỉu xìu, định lủi vào chăn tiếp. Nhưng người nào đó đâu có cho phép, lập tức túm anh lại ôm chặt.

Cả người Chính Hi cứng đờ, tay chân không biết đặt nơi nào.

“Mau, mau buông anh ra.”

Hồ Bắc Thiên cố chấp càng ôm chặt, đem cả hai chân vây lấy eo của anh.

“Không! Buông ra anh lại chạy mất.”

Chính Hi bối bối. Anh cũng không nở buông, cái ôm của Thiên vẫn luôn ấm áp như vậy.

“Anh sẽ không chạy đâu.”

“Hừ, em không tin. Em còn chưa nói vụ anh nhốt em vào phòng rồi bỏ đi đâu. Anh còn không chịu gặp em!”

“Thì bởi…chúng ta chia tay rồi…anh…”

“Ai chấp nhận chia tay với anh!” Hồ Bắc Thiển nổi giận.

“Nhưng…” Chính Hi không biết nói gì tiếp, chỉ cần nghĩ phải rời xa Thiên anh đã muốn chết đi cho rồi.

“Chính Hi! Nhìn em này!” Hồ Bắc Thiên dịu dàng cầm lấy bàn tay vì căn thẳng mà co rút lại thành một khối của anh đặt vào lòng bàn tay của mình vuốt ve. Ép Chính Hi nhìn vào mình mắt mình.

“Chính Hi, em yêu anh! Em không hề dây dưa mập mờ với Than Du.” Thần sắc của Hồ Bắc Thiên không hề giả dối.

“Vậy còn những bức ảnh…tin nhắn nữa…em còn để cậu ta hôn mình.” Chính Hi mím môi, khó khăn nói.

“Mấy tháng trước trợ lí Kim làm đổ nước vào máy tính của em, bởi vì nó là anh tặng cho em nên em mới đem nó đi sửa.” Hồ Bắc Thiên rất trân trọng những món quà anh tặng cho mình, vậy nên dù hắn có thể mua máy mới tốt hơn nhưng lại không làm.

“Em đoán là đã có người động tay vào máy của em. Hầu như đều là ảnh ghép, đến em còn không nhớ mình chụp nhiều hình với cậu ta như vậy đấy.” Hồ Bắc Thiên nhớ đến ngày đó ở quãng trường, anh thấp thoáng thấy bóng dáng Chính Hi vội vàng đuổi theo, nhưng người đã đi mất.

“Cậu ta bỗng lao về phía em, nếu không phải là người quen em đã đánh người rồi.”

“Vậy là em không có hôn?”

“Tất nhiên, làm sao em có thể hôn người khác ngoài anh chứ!”

Hồ Bắc Thiên thấy Chính Hi thả lỏng tay, chớp lấp thời cơ chen vào, bàn tay hai người đan xen nắm chặt.

[Cảnh 10]

 

“Chính Hi! Chính Hi!” Hồ Bắc Thiên kiểm tra trên người Chính Hi không có dấu vết bị tiêm gì, cũng không bị thương chỗ nào, còn chưa kịp thờ phào đã phát hiện tinh thần của Chính Hi không ổn, rất không ổn.

Anh ấy tựa như một khúc gỗ, hai mắt đờ đẫn không có tiêu cự.

Mà động tĩnh lớn như vậy đã sớm kéo người khác vây tới. Đám người An Hạ cũng vừa lúc tới thăm. Jus ra lệnh bắt y tá và hai tên vệ sĩ trước cửa, cũng cho người đem thứ chất lỏng kì lạ kia đi xét nghiệm. Bác sĩ Carla và trợ lí cũng tới rồi, bà quan sát tình hình của Chính Hi, nhíu chặt mày, lập tức nói.

“Bệnh nhân có dấu hiệu phát bệnh, người không phận sự lập tức ra ngoài.”

Bà ở trong bệnh viện rất có uy tín, trợ lí nghe xong lập tức hỗ trợ đuổi người ra ngoài. Bọn họ có đội ngũ chuyên nghiệp, Jus không ở lại làm vướng tay vướng chân bác sĩ. Khóe mắt liếc thấy Hồ Bắc Thiên không chịu đi, hắn nắm chặt tay Chính Hi, xung quanh hỗn loạn là thế, nhưng trong mắt hắn chẳng thấy gì khác, tai tựa như chẳng nghe thấy động tĩnh gì.

Jus ngăn lại bác sĩ Carla đang muốn đuổi Hồ Bắc Thiên đi. Không biết hắn nói gì với bác sĩ Carla, chỉ thấy bà vẫn nhíu chặt mày suy nghĩ, khó khăn đồng ý với hắn, dẫn người rời đi. Phòng bệnh yên tĩnh lại, Jus cũng không rời đi, hắn chỉ đứng phía xa quan sát đảm bảo an toàn cho cả hai.

An Hạ và Hoạt Anh im lặng đứng bên cạnh Jus, thần kinh đều căng thẳng.

Hồ Bắc Thiên tựa hồ không biết đến sự tồn tại của bọn họ, một mực kiên trì nói chuyện với Chính Hi. Anh nói rất nhiều, đều là những chuyện nhỏ nhặt vui vẻ bình thường, Chính Hi vẫn không phản ứng lại với anh.

“Anh Hi, em rất nhớ anh… Em sai rồi, đừng giận em được không?…”

Hai mắt Chính Hi đỏ ngầu, tựa như lạt vào mộng cảnh đáng sợ nào đó, móng tay đã lâu chưa cắt cắm vào da thịt Hồ Bắc Thiên, khiến máu chảy nhỏ tách tách xuồng nền gạch xanh.

Hoạt Anh muốn ngăn lại, nhưng lại bị Jus cản. Hắn chỉ đành tiếp tục nhìn. Trừ phi nguy hiểm đến mạng sống nếu không Jus sẽ không can thiệp vào.

Tựa hồ người bị cào chảy máu không phải mình, Hồ Bắc Thiên thần tình dịu dàng, tràn ngập yêu thương nhìn Chính Hi. Nhẹ nhàng nỉ non lời yêu.

“Móng tay anh dài rồi, trở về để em cắt cho nhé…” Anh nhớ mỗi lần Chính Hi cắt móng tay cho mình, anh ấy để anh ngồi trên ghế, quỳ một chân xuống bên người anh, động tác dịu dàng nâng tay anh, thành kính như đang nâng báu vật.

Cơ thể Chính Hi gồng lên, đau đớn vặn vẹo cơ thể, muốn cùng thoát ra khỏi vòng tay của Hồ Bắc Thiên.

“Lần trước sinh nhật anh, em muốn tạo bất ngờ với anh nên mới nói dối anh, không ngờ lại khiến anh đau lòng…Qùa sinh nhật em còn chưa kịp tặng anh…Trở về em lấy cho anh xem được không?…”

Chính Hi cúi gầm mặt, anh không thấy được gương mặt anh ấy, cổ họng Chính Hi phát ra tiếng gầm gừ, tiếng nghiến răng ken két, lúc lại cười hi hi ha ha, quỷ dị cực điểm. Hồ Bắc Thiên như là người vô cảm, anh chẳng cảm thấy sợ hãi hay tuyệt vọng. Anh chỉ cảm thấy được ôm Chính Hi thật tốt, cảm giác da thịt chạm vào nhau thân thiết dây dưa như một thể khiến tinh thần mệt mỏi của anh mấy ngày nay cảm nhận được cơn sảng khoái dâng tràn.

0h, mười hai tiếng đằn đẵn trôi qua, với ba người Jus lại dài như mấy thế kỉ, An Hạ là một cô gái, cơ thể kiệt sức không chống đỡ nổi đã bị đuổi đi nghỉ ngơi, chỉ còn lại Hoạt Anh và Jus bám trụ.

Lần phát bệnh này của Chính Hi rất dài, mọi người đều sợ anh không tỉnh lại được nữa. Không ai dám đi quấy rầy hai người kia, chỉ có cách nhìn chằm chằm mà thôi.

Vết thương trên cánh tay, cổ, bả vai từ lâu đã không còn nhìn ra hình dạng. Máu chảy rồi ngừng. ngừng rồi lại chảy, áo sơ mi trắng sạch sẽ giờ gần như hoàn toàn biến thành đỏ sẫm. Cả người Hồ Bắc Thiên đều nhếch nhác, tóc tai rối bù. Anh nói không ngừng suốt mấy tiếng, không uống nước khiến giọng khàn đi nghe không rõ nữa, thế mà anh vẫn cố chấp nói bên tai Chính Hi.

Đến khi Chính Hi ngất đi, anh cũng ngã theo.

Chính Hi, em không còn nhà để về nữa rồi.

Vậy về với anh đi, nhà anh rộng lắm.

Chính Hi anh nghĩ em hợp làm nghề gì?

Ưm, em đẹp như vậy, làm ngôi sao đi. Tỏa sáng lấp lánh luôn.

Haha, được.

Chính Hi, Chính Hi ,hứa với em đừng buông tay được không?

Anh hứa với em.

Chính Hi, Chính Hi, em không còn gì cả, tất cả đều rời bỏ em.

Em có anh, anh sẽ luôn bên cạnh em.

Chính Hi, Chính Hi, anh vẫn luôn yêu em chứ?

Nếu có ngày anh ngừng yêu em, vậy chắc chắn là anh đã chết rồi.

 Chính Hi, Chính Hi, anh có nhớ nhà không?

Nhớ.

Chính Hi, Chính Hi, chúng ta về nhà nhé? Em đưa anh về.

Ừ. Được.

Mưa tan. Nắng đến.

[Cảnh 9]

 

Bọn họ tính đến rất nhiều trường hợp, nhưng lại không tính đến vấn đề nếu Chính Hi không chịu gặp Hồ Bắc Thiên thì phải làm sao?

“Bọn tớ chia tay rồi, không gặp.” Hiện tại Chính Hi nói thêm một chữ cũng mệt. Bọn hắn chẳng dám ép buộc cái gì.

Nhưng mà không yêu nữa thì có thể làm bạn nha. Hiển nhiên,  Chính Hi chẳng có nghĩ như vậy. Không gặp, nhất quyết không gặp. Bọn họ thấy Hồ Bắc Thiên gấp gáp đến muốn sút quần cũng chỉ có thể nén thở dài lắc đầu, thắp một nén nhang cho hắn. Nhưng bọn họ vẫn không để Hồ Bắc Thiên chạm đến Chính Hi, một tầm mắt cũng không cho.

Lúc Hồ Bắc Thiên biết được bệnh tình của Chính Hi nghiêm trọng như vậy, anh vô cùng khổ sở. Anh biết mỗi năm Chính Hi đều đến khám ở bệnh viện L, nhưng anh lại tưởng chỉ là kiểm tra tổng quát đơn thuần. Giờ nghĩ lại anh chỉ hận không thể trở về quá khứ đâm mình mấy nhát, anh nói mình yêu Chính Hi rất nhiều vậy mà người sống bên cạnh mình bảy năm mắc bệnh gì anh cũng chẳng biết.

Chuyện này khiến anh suy sụp rất lâu, nhưng chuyện càng khiến anh tựa như bị ném xuống hố sâu không đáy chính là Chính Hi không muốn gặp anh!

Mà những người khác cũng không cho phép anh tiếp cận Chính Hi, phòng anh còn hơn phòng dịch.

Hôm nay là tròn một tháng anh không được gặp Chính Hi. Hai người họ chưa từng cách xa nhau lâu như thế. Cho dù anh bận ở địa điểm quay đến nửa năm Chính Hi sẽ đều đặn đến thăm anh.

Khát khao muốn thấy được anh ấy, muốn chạm vào anh ấy cứ quay cuồng trong đầu Hồ Bắc Thiên, dâng cao như sóng, hừng hực nóng như lửa cứ như muốn thiêu chết người vậy.

Hành lang phòng bệnh khu vip rất rộng rãi và yên tĩnh, mấy ngày nay Hồ Bắc Thiên đều ngồi chờ ở đây, thủy chung vẫn không nhìn thấy được bóng lưng của người ấy. Nhưng anh vẫn kiên trì như vậy, tưởng chừng sẽ chờ đến thiên trường địa cửu. Sự kiên trì đó khiến mấy cô y tá xung quanh cảm động không ngớt, nhưng người nhà bệnh nhân đã căn dặn, còn có vệ sĩ bao vây, mà các cô cũng chẳng muốn mất việc. Vậy nên, thấy cũng thương mà thôi cũng kệ.

Hội mấy người Jus mấy hôm nay đều rất vui vẻ, bởi vì Chính Hi đã tốt lên rồi, bằng chứng rõ ràng là cậu ấy ăn được nhiều hơn, đã tập tễnh đi lại được, tinh thần cũng tốt lên, thời gian phát bệnh không còn quá nặng, thời gian cũng ngắn hơn.

Ai trong bọn họ cũng biết được như vậy chắc chắn nhờ cái người phía sau vách tường kia. Bọn họ thiệt muốn hai người gặp nhau một lần rồi Chính Hi sẽ hết bệnh luôn thì tốt biết mấy. Nhưng Chính Hi kiên quyết không gặp, có giải thích cũng không chịu nghe. Mà người bệnh thì luôn được ưu tiên, bọn họ cũng bó tay chịu trói.

Đến bác sĩ Carla cũng khẳng định Chính Hi sẽ sớm khỏe lại, nếu tốc độ khôi phục cứ ổn định như vậy nửa năm sau là có thể ra viện rồi. Tất cả mọi người nghe xong đều như bỏ được gánh nặng vẫn luôn đè nặng trên vai, thở phào một hơi. Nhưng sẽ luôn có người không thích yên bình, cứ nhất định phải náo động hại người.

Ngày thứ 35 Chính Hi nhập viện.

Vệ sĩ bảo vệ thường trực đang trong quãng thời gian đổi ca, chỉ còn một mình Hồ Bắc Thiên ngồi đó, anh cơ hồ mỗi ngày đều không hề rời khỏi cửa phòng bệnh của Chính Hi lấy nửa bước. Sáng sớm 6h đến, tối muộn 12h rời đi, chính xác hệt như một cái máy. Nếu mà bệnh viện không đuổi người, chắc chắn anh sẽ ăn nằm ở bệnh viện không rời nửa bước mất.

Thời điểm buổi trưa, các y tá sẽ đem thuốc đến phòng cho bệnh nhân. Cô y tá hướng anh cười chào hỏi rồi bước vào phòng bệnh. Bình thường thì dặn dò này nọ thì cũng chỉ tốn mười lăm phút, nhưng đã nửa tiếng mà người y tá kia vẫn chưa ra. Tim Hồ Bắc Thiên nhói đau, một làn sương sợ hãi bốc lên não, bao trùm cả người anh.

Anh muốn lao vào phòng nhưng bị vệ sĩ cản lại. Tuy Hồ Bắc Thiên khỏe hơn người bình thường nhiều, nhưng đối với vệ sĩ vẫn chẳng ăn nhằm gì, bọn họ dễ dàng khống chế người. Dù sao Hồ Bắc Thiên muốn lao vào phòng cũng không phải lần đầu tiên, cứ tưởng sẽ như mọi lần thả ra rồi không sao nữa, ai dè vừa mới nới lỏng tay, vệ sĩ đã lãnh một cú đạp vào hạ bộ choáng váng.

Hồ Bắc Thiên muốn đi vào nhưng cửa bị khóa trái, không chờ suy nghĩ anh quyết định đạp cửa mà vào. Cửa phòng bệnh vip rất chắc, anh phải vừa đạp vừa đẩy gần chục cái mới đạp rụng cửa được.

Cảnh tượng anh thấy là người y tá kia tay cầm bơm kim tiêm chứa chất lỏng trong suốt chuẩn bị tiêm vào người Chính Hi. Cảm giác cho anh biết thứ chất lỏng kia không hề tốt chút nào, sẽ làm cho bệnh tình của Chính Hi trở nặng. Hồ Bắc Thiên đẩy mạnh người y tá kia, khiến cô ta ngã xuống đất, miệng rên vì đau. Nếu cô ta không phải phụ nữ, mà anh còn đang lo lắng cho Chính Hi, anh chắc chắn không đơn giản chỉ là đẩy một cái thôi đâu.

[Cảnh 8]

 

Jus kể lại những gì mình nghe được “Tớ chưa gặp hắn lần nào cũng không hiểu hành động lần này của hắn là ra sao. Lúc đầu còn bình thường sau đó càng ngày càng lộ liễu, hành động càng ngày càng to gan, sắp gây rối với mấy vị cấp cao rồi.”

Thiếu điều muốn đào từng tất đất ở thành phố A này lên để tìm người, mà Chính Hi mất tích lâu hơn chút nữa có khi hắn làm vậy thật. Cái hành động không quản đắc tội ai, chỉ điên cuồng tìm người này, bảo Hồ Bắc Thiên là một tên tra công bạc tình bạc nghĩa thì có điểm mâu thuẫn.

“Gặp rồi, mỗi lần gặp đều thấy bọn họ tú ân ái mù mắt chó FA của tớ luôn ấy. Thật ra thì tớ cảm thấy tên kia cũng không tồi, chỉ là Chính Hi quá quan tâm, săn sóc Hồ Bắc Thiên nên ai nhìn vào cũng chỉ thấy Chính Hi yêu sâu đậm, vô tình bỏ qua mất thái độ của người còn lại thế nào.”

Hoạt Anh quanh năm định cư ở thành phố A, không như An Hạ và Jus, hắn và Chính Hi gặp nhau khá thường xuyên, tình cảm của Chính Hi và Hồ Bắc Thiên tốt thế nào hắn là người hiểu rõ.

Bọn họ giường như chẳng bao giờ cãi nhau, bởi vì Chính Hi quá là chiều chuộng Hồ Bắc Thiên đi. Nhưng Hồ Bắc Thiên thì sao? Tình cảm bảy năm trải qua bao nhiêu là khó khăn cấm đoán, hắn thật sự vô tình đến mức đó sao? Nếu trong tim đã sớm có người khác thì tại sao hắn lại tỏ tình với Chính Hi trước?

Mọi người đều tự có suy nghĩ của bản thân.

An Hạ ngập ngừng một chút, cô hơi do dự về suy nghĩ của bản thân mình, nhưng vẫn quyết định nói ra.

“Liệu có khi nào, mọi chuyện là hiểu nhầm hay không? Nếu tớ nhớ không lầm thì Hồ Bắc Thiên là minh tinh nổi tiếng, phía sau còn có cả gia tộc họ Hồ chống lưng. Về sau hắn đảm bảo sẽ kế thừa gia tộc nữa, như vậy thì cái ghế phu nhân kia sẽ có không ít người đánh nhau đến đầu rơi máu chảy tranh giành đâu.”

Hoạt Anh phản bác lại. Chính Hi chẳng phải bánh bèo yếu đuối gì, làm sao một tí khiêu khích đã bị đánh gục được chứ.

“Chính Hi là người thế nào đâu phải chúng ta không biết. Có người nào mà chạm vào Hồ Bắc Thiên nó không chặt tay người ta là cảm tạ vạn phúc rồi.”

An Hạ không cảm thấy Hoạt Anh nói đúng, lại im lặng tiếp tục suy nghĩ. Còn chưa kịp để hai người họ suy nghĩ ra cái gì khác, Jus bỗng lên tiếng.

“Tớ cảm thấy An Hạ nói có điểm đúng.”

“Cái gì?” Hoạt Anh và An Hạ đồng thanh.

“Đúng là Chính Hi rất mạnh mẽ. Nhưng đừng quên cậu ấy có sự tự tôn của chính mình. Cậu ấy có cái nguyên tắc trong tình yêu, đó là, một hoặc không yêu, hai là yêu đến chết. Các cậu cảm thấy cậu ấy sẽ chấp nhận người mình yêu đến chết không yêu mình sao?”

Jus không nói tiếp, Hoạt Anh và An Hạ đều là người thông minh. Hắn chỉ cần gợi ý như vậy, cho bọn họ một ít thời gian, bọn họ chắc chắn sẽ hiểu.

Nếu có người muốn chia rẽ bọn họ, họ chắc chắn sẽ cho người điều tra Chính Hi. Bệnh tình của Chính Hi cũng không phải bảo mật cấp cao gì, người có chút ít thế lực liền có thể điều tra ra. Dùng lời nói thì chưa thể kích động được Chính Hi, có lẽ bọn họ đã tạo thêm một ít thứ gọi là “bằng chứng” khiến Chính Hi tin vào.

Nếu bọn họ đoán đúng, vậy Chính Hi sẽ nghĩ Hồ Bắc Thiên không yêu mình nữa, nghiêm trọng hơn là chưa từng yêu mình. Bị lừa dối như vậy, có là người bình thường cũng điên lên ấy chứ nói gì một người đã điên sẵn.

Cả người Chính Hi vốn là một khối mâu thuẫn. Cậu ta dịu dàng, ôn hòa cũng cứng cỏi, mạnh mẽ. Cậu ta có thể là người bình thường tam quan chính nghĩa cũng có thể là người điên tam quan nát bét.

Cậu ấy vẫn luôn đối mặt với bệnh tình của mình, bằng chứng là hằng năm Chính Hi đều tự mình đến bệnh viện tái khám với bác sĩ Carla, nhưng kí ức kinh khủng kia cậu lại lựa chọn quên đi.

Chính Hi si dại Hồ Bắc Thiên như vậy, cậu ta không dám nghe “sự thật” từ trong miệng hắn. Tự bịt tai trộm chuông muốn để cho mình chút ảo tưởng về tình yêu, không cho Hồ Bắc Thiên cơ hội giải thích, tự động chia tay. Cũng có lẽ Chính Hi sợ mình phát bệnh không khống chế nổi sẽ làm tổn thương Hồ Bắc Thiên.

An Hạ như được khai sáng, cô kích động nói.

“Đúng vậy, chính là như vậy!”

Hoạt Anh khó chịu, hắn không muốn đồng tình chút nào. Jus và An Hạ vẫn biết Hoạt Anh luôn tự trách bản thân về việc bệnh của Chính Hi tái phát. Sự hối hận đó đã khiến hắn càng chán ghét Hồ Bắc Thiên, bất giác phủ nhận những điều có lợi  hướng về phía Hồ Bắc Thiên.

Jus: “Chúng ta ở đây đón mò cũng không được gì. Đối mặt nói chuyện đi. Cậu ta hiện tại chắc đã tìm Chính Hi đến phát điên rồi.”

Hoạt Anh cười khinh thường.

“Cứ để hắn tìm đến phát điên. Vào viện là gặp được Chính Hi rồi.”

“Nhưng mà Chính Hi không đợi được nữa. Hiện tại cậu ấy đã không còn sức lực nào mà bước đi nữa. Nếu không có thứ gì níu giữ, sợ là tinh thần cũng sắp chống đỡ không nổi nữa rồi.”

Quan trọng ở hiện tại là sức khỏe của Chính Hi. Nếu bắt buộc bọn họ có thể trùm bao tải, trực tiếp bắt người tới bắt hắn phối hợp cũng chẳng hề gì.

[Cảnh 7]

 

Lửa giận bốc lên đầu, Hồ Bắc Thiên chẳng còn xét nặng nhẹ đúng sau nữa, kích động chửi ầm lên. Trước giờ tuy có nhiều mâu thuẫn với gia đình, nhưng bản thân anh từ nhỏ đã được giáo dục rất kĩ, lễ giáo luôn rất nghiêm khắc. Mỗi lần giận anh đều có thể kìm nén, nhưng mấy ngày nay lo lắng, tâm tình vẫn luôn không tốt.

Ấy thế mà người bạn cũ này của anh một mực bám riết, anh thật sự kìm nén không nổi nữa. Tùy tiện hất Than Du ngã xuống đất.

Con người ai cũng thế, lúc giận lên đều chẳng màng đúng, sai, có, không, điên lên là chửi, cho dù người đó tri thức hữu lễ đi chăng nữa, hắn không chửi thề là vì bạn chưa chọc đến vảy ngược của người ta thôi.

“Đừng tưởng mưu kế của cậu tôi không biết! Tôi nể tình chúng ta là bạn từ nhỏ mới không xử lí cậu. Hiện tại tự mình cút khuất mắt tôi hoặc chính tay tôi tiễn cậu khỏi thành phố A này!”

Nhìn gương mặt Hồ Bắc Thiên hệt như muốn ăn tươi nuốt sống mình, Than Du sợ hãi, lắp bắp.

“Bắc Thiên nghe tớ nói, mọi chuyện không như cậu nghĩ đâu…Tớ…tớ thích cậu…Không không, yêu, tớ rất yêu cậu…Lúc trước là do hiểu lầm thôi…”

Hồ Bắc Thiên cười khinh bỉ “Cậu đang định nói chuyện chia tay chỉ là do hiểu lầm thôi? Hừ, nhận tiền của mẹ tôi ra nước ngoài du học cũng là do hiểu lầm?”

Than Du vội vã biện hộ “Bắc Thiên, không phải như cậu nghĩ đâu. Lúc đó mẹ tớ bị bệnh, công ty cha tớ lại phá sản, tớ thật sự không còn cách nào khác…”

“Tôi biết.” Hồ Bắc Thiên nhạt giọng nói, anh biết cũng hiểu quyết định đó không sai.

Nhưng anh không tha thứ nổi. Anh không thánh mẫu đến mức đó.

Lúc anh comeout với gia đình bị đánh gần chết.

Lúc anh bị đưa vào trại trị bệnh đồng tính.

Lúc anh trốn đi, đến tìm gặp Than Du lại nghe tin cậu đã ra nước ngoài du học.

Tiếp đó, anh bị xe tông, sống chết không rõ.

Những lúc đó, anh cần có người bên cạnh biết bao nhiêu. Làm sao Than Du hiểu được, anh đã tuyệt vọng gần như muốn tự sát khi nghe tin chân mình có thể sẽ không đi lại được nữa.

Rồi trước mắt Hồ Bắc Thiên hiện lên gương mặt xinh đẹp của Chính Hi. Trong lúc anh tuyệt vọng nhất, Chính Hi là người đầu tiên anh nhìn thấy, cũng là ánh sáng duy nhất giữa hố đen tăm tối.

Chỉ cần nghĩ đến người yêu, ngọn lửa giận của Hồ Bắc Thiên theo đó cũng nguôi đi. Lấy lại tỉnh táo, anh lập tức gọi bảo vệ đem Than Du đi, cho dù cậu ta nói gì anh cũng chẳng thèm nghe vào tai.

Hiện tại, anh chỉ muốn tìm được Chính Hi, đời này dù anh có thân bại danh liệt có phá sản anh cũng không muốn để mất Chính Hi của anh!

Hồ Bắc Thiên tìm Chính Hi mấy ngày nay, nhưng người kia tựa như bốc hơi khỏi thành phố này. Dù anh có tìm cách nào cũng không ra. Trong lúc Hồ Bắc Thiên tựa hồ sắp phát điên đến nơi rồi. Tại căn hộ gần bệnh viện L, Jus ngồi bắt chéo chân trên ghế, vừa nhắm mắt tranh thủ nghỉ ngơi vừa nghe thư kí báo cáo. Nghe đến Hồ Bắc Thiên đang điên cuồng tìm Chính Hi, đôi mày sắc bén nhíu lại, làm cho thư kí muốn lọt tim ra ngoài. Dù cô đã làm việc với ông chủ của mình nhiều năm rồi vẫn không thể bình tĩnh nổi mỗi khi hắn nổi giận.

Jus không rãnh mà quan tâm đến nội tâm của thư kí nhà mình. Hắn đang lo muốn chết đây, Nửa tháng rồi, Chính Hi phát bệnh cơ hồ là cả ngày! Cứ đà này, chưa nói người khác bị giày vò, cơ thể cậu ta đã kiệt sức chết đi rồi.

Có người gõ cửa, thông báo Hoạt Anh và An Hạ đến tìm hắn, có chuyện cần bàn. Jus ra hiệu cho thư kí ra ngoài, một lát sau hai người kia đi vào. Ba đôi mắt nhìn nhau, trầm mặc không nói gì, từ hồi Chính Hi phát bệnh bọn họ mỗi lần gặp nhau đều rơi vào tình trạng này, tựa hồ như đang cười nhạo bọn họ bất lực không làm được gì. Mà loại không khí này ngày một nặng nề hơn, nó tỉ lệ thuận với bệnh tình của Chính Hi.

Hoạt Anh là người đầu tiên đánh vỡ bậu không khí này, cũng không thể ngồi ngắm nhau cả ngày được.

“Đề nghị hôm qua của bác sĩ Carla, tớ thấy nên thử đi.” Bọn họ bây giờ có bệnh vái bốn phương, cách gì có hy vọng cứ thử hết đi.

“Tuy tớ không đồng tình, nhưng vẫn cứ cố thử đi!” An Hạ buồn buồn nói. Chính Hi yêu người kia đến thế nào có mù cũng nhìn ra, níu giữ còn không kịp sao lại nỡ chia tay. Tên kia chính là cặn bã 100% không là 200% mới đúng. Loại người tra như vậy cô chỉ hận không đâm chết hắn lấy đâu ra tạo điều kiện cho hắn gặp Chính Hi. Hừ!

Mọi người không ai hỏi tại sao cô phản đối, bởi vì bọn họ ít nhiều cũng nghĩ như vậy.

Jus nhớ lại tin tức thư kí vừa báo cáo.

“Tớ vừa hay tin người kia đang tìm kiếm Chính Hi.”

[Cảnh 6]

 

Chính Hi biết bản thân bị điên, nhưng anh không ngờ bản thân nhìn thấy Thiên cả người đầy máu được đưa vào phòng phẩu thuật sống chết chưa rõ như thế mà cũng nhất kiến chung tình cho được. Lỡ như lúc đó người hắn nhất kiến chung tình không qua khỏi thì làm sao đây? Nghĩ đến mà lạnh hết cả người.

Lần thứ hai gặp là lúc Thiên tỉnh dậy từ cuộc phẫu thuật thành công. Em ấy bất tỉnh tròn ba tháng trời. Thời điểm đó, trời đã tối, bảo mẫu của em ấy đã trở về nghỉ ngơi rồi, anh vừa mới từ công ty trở về, đợi không kịp tới sáng hôm sau liền lập tức tới thăm.

“Chào em, Bắc Thiên. Hôm nay em khỏe hơn chưa? Hôm nay anh phải tăng ca nên về muộn, có phiền em nghỉ ngơi không?…”

Anh nhờ Jus ở nước ngoài có nhân mạch trải rộng giúp mình một chút, liền có thể lấy danh nghĩa là người đã đưa Thiên vào bệnh viện lúc em ấy bị tai nạn mà danh chính ngôn thuận đến thăm.

Anh theo thói quen huyên thuyên một hồi lâu, cảm thấy đã thỏa mãn, liền chuẩn bị chào tạm biệt rồi rời đi. Nhưng anh bất ngờ cảm nhận vạt áo của mình bị một lực đạo rất nhẹ níu lại. Trái tim anh run rẩy, đập dồn dập. Anh cẩn thận nhìn lại, liền thấy một cặp mắt đen láy đang tỏa sáng, đẹp đẽ tựa thiên hà chứa hàng vạn vì sao. Chỉ cần một ánh mắt như thế, anh liền mơ hồ mà nhị kiến khuynh tâm.

Màn đêm buông xuống, mọi người đều đã ngủ, chỉ có Chính Hi giật mình tỉnh dậy từ cơn ác mộng. Anh nhanh chóng ổn định lại hơi thở gấp gáp, Hoạt Anh ngủ giường bên không bị anh làm cho tỉnh giấc, có lẽ ban ngày hắn quá bận rồi, cả ngày nay hẳn là mệt muốn chết rồi. Chính Hi xuống giường tự rót cho mình một ly nước, anh nhìn ra cửa sổ, ánh trăng đêm nay đặc biệt sáng, có lẽ là ngày trăng rằm. Ngày qua ngày với bệnh tật, anh đã sớm chẳng biết hôm nay là ngày nào tháng nào nữa rồi.

Lâu như vậy, chắc bọn họ đã nối lại tình xưa rồi…

Cách xa bệnh viện L mấy chục km, thành thị về đêm vẫn sáng đèn và ồn ã không ngớt. Vượt qua nhiều con đường, đến một biệt thự nhỏ yên tĩnh, xung quanh là cây xanh bị gió thổi kêu rì rào. Cổng không đóng, còn để hở một khoản đủ để một đứa con nít tầm năm sáu tuổi chen vào.

Than Du dễ dàng mà bước vào, y định bấm chuông cửa nhưng lại thấy không khóa nên quyết định vào luôn. Than Du dễ dàng vào sân, bởi vì đêm tối y không nhìn thấy những chậu cây cảnh xơ xác, lá vàng úa đất nứt nẻ, chắc cũng sắp chết rồi, nhưng y cảm nhận được nơi này mang một bầu không khí cô quạnh, lạnh lẽo. Khiến con người ta chẳng muốn đến gần.

Cửa nhà cũng không khóa, mở cửa ra bóng tối u ám đập vào người Than Du khiến y có chút sợ hãi. Nhưng cũng chỉ một lát, y vẫn quyết định bước vào, tay lướt điện thoại đến số của Hồ Bắc Thiên bấm gọi.

Từ lần gặp ở quãng trường thành phố, y không liên lạc được với Bắc Thiên nữa. Y đoán những lời mình nói cộng thêm tư thế mập mờ như hôn môi kia nhất định sẽ khiến Chính Hi chia tay với Bắc Thiên nhưng chờ lâu như vậy không có động tĩnh gì y cũng sốt ruột lắm rồi, quyết định tìm đến Bắc Thiên bày tỏ. Bọn họ đang lúc yêu đương mặn nồng mà chia xa, nguyên nhân hiểu lầm còn do gia đình gây nên. Chỉ cần giải thích rõ ràng y tin Bắc Thiên sẽ lại yêu y.

Màn hình điện thoại xám xịt, hiển nhiên cuộc gọi đã bị từ chối. Than Du cau mày, định tìm xem công tắc đèn ở đâu.

“Bắc Thiên, cậu có nhà không?”

Đèn đồng loạt sáng lên, khiến Than Du bị chói phải nhắm mắt lại, y có chút khó khăn mở mắt ra. Giật mình khi Bắc Thiên đột ngột xuất hiện, y mấp máy môi kêu tên Bắc Thiên. Còn chưa nói được gì, y đã bị đôi mắt sát khí kia làm cho cứng đờ.

“Ra ngoài!”

Giọng nói lạnh lẽo tựa như tử thần bước ra từ địa ngục, chỉ cần Than Du bước thêm một bước vào lãnh địa của mình vị tử thần ấy liền sẽ giết chết y.

Than Du cố lấy lại bình tĩnh, lo lắng hỏi.

“Bắc Thiên, cậu bệnh sao? Để tớ đưa cậu tới bệnh viện nhé?”

“Ra ngoài!!!” Hồ Bắc Thiên tựa như hết kiên nhẫn, quát lên.

Than Du run rẩy, lùi bước. Nhưng y không cam lòng, gắng gượng níu kéo.

“Bắc Thiên có phải Chính Hi kia đã làm tổn thương cậu không? Tên kia là một kẻ điên, anh ta lừa dối cậu lâu như vậy chắc hẳn cậu rất tức giận. Tớ sẽ…”

Than Du càng nói càng hăng, nhưng y không biết mình đã chọc vào vảy ngược của Hồ Bắc Thiên.

“Than Du! Cậu câm miệng cho tôi! Cậu dám nói xấu anh ấy một câu này nữa thì cút khỏi thành phố A này đi.”

Than Du sững sờ không nói tiếp nổi nữa, những lời khó nghe như vậy trước đây Bắc Thiên chưa từng nói với y.

Hồ Bắc Thiên không có tâm trạng nói chuyện với y, định trở người bước lên lầu. Người phía sau lại đột ngột lao lên.

[Cảnh 5]

 

Bệnh viện L, nằm ở ngoại ô thành phố A. Nơi đây cảnh quan rất đẹp, bên đường là hai hàng cây phong lá đỏ đến thu đều rực rỡ sắc đỏ cả một vùng, đẹp như tiên cảnh.

Nơi đây là do tư nhân góp vốn xây dựng, rất lớn cũng có rất nhiều khoa. Tuy phí khám bệnh hơi cao nhưng bác sĩ nơi đây đều là người nổi tiếng, không phải thiên tài thì cũng đã từng đoạt giải gì đó to to. Bệnh viện L được xem là bệnh viện lớn nhất cả nước, có các thiết bị kĩ thuật tiên tiến không kém nước ngoài. Người bệnh ra vào nơi này mỗi ngày đều lên đên mấy ngàn.

Chính Hi vào viện đã tròn một tuần, suốt quãng thời gian này đều gần như phát bệnh cả ngày, hết cơn thì mệt mỏi ngủ đi, cả người cũng sút mất vài kí.

An Hạ lo lắng vô cùng, lần nào cũng cố ép hắn ăn nhiều một chút. Nhưng cơ thể Chính Hi đang suy yếu ngày một nặng, dù hắn có muốn ăn nhiều thì cũng ói hết ra. Cảnh này ai nhìn cũng đau lòng, đến mấy cô y tá xung quanh cũng len lén lau nước mắt. Chính Hi không thể tính là anh tuấn, xinh đẹp lại càng không. Nhưng trên người anh lại có loại khí chất ôn nhu lạ thường, nụ cười của anh thấm chút u buồn vừa gần gũi lại vừa xa xăm.

Khiến người ta nhìn vào đều không nhịn được cảm mến. Ai mà tin được người dịu dàng ôn hòa có chút u buồn như vậy lại bị điên cơ chứ?

Mà nếu bọn họ chứng kiến anh phát bệnh chắc chắn sẽ không nghĩ thế nữa đâu.

Gần đây Jus bận rộn khắp nơi tìm bác sĩ, vợ anh tuy không thuộc chuyên ngành tâm lí nhưng cũng tìm người giúp đỡ rồi, hai vợ chồng bận rộn đến cả bác sĩ Carla cũng phải chuyển giao các bệnh nhân khác, tập trung trị liệu cho Chính Hi.

Bởi vì bệnh tình của Chính Hi thuộc loại đặc biệt. Nói nặng thì không hẳn nhưng nói nhẹ thì tuyệt đối chết người. Anh có thể bình yên mà sống cả đời với căn bệnh của mình, sau đó đem theo nó chết đi, khác với những người khác chỉ có thể hoàn toàn khỏi bệnh hoặc triệt để phát điên. Nhưng chỉ cần phát bệnh thì cho dù chăm chỉ điều trị quanh năm cũng khó nói có thể cứu vãn được hay không.

Bởi vì quá đặc biệt khác người, nên bác sĩ Carla cũng hết cách. Bà cần người cùng chuyên ngành, đặc biệt là người có hiểu biết sâu về vấn đề này mới trao đổi được. Mà tình hình trước mắt vô cùng khó khăn, cả tinh thần và cơ thể của Chính Hi ngày càng tuột dốc, bao nhiêu nỗ lực trị liệu hằng năm đều đổ sông đổ biển.

Ai cũng nhận ra, làm sao Chính Hi không biết được. Anh rất cố gắng phối hợp với bác sĩ, nhưng hắn cũng rõ ràng nhất, bản thân tựa như bị hút sạch sức sống, ngày ngày chết dần chết mòn. Nếu không tìm ra cách anh sẽ chết là không thể chối cải.

Mỗi lần phát bệnh, dục vọng muốn thấy máu muốn giết người ngày một lớn. Anh sợ đến một ngày bản thân sẽ làm bị thương người thân của mình mất. Mà mỗi đêm ác mộng dài đằng đẵng không ngừng quấy rối anh. Anh mơ thấy rất nhiều thứ, kiếp trước kiếp này, trộn lẫn hỗn loạn, có đôi khi anh còn không biết đâu là mơ đâu là thực.

Đám bạn thân của anh mới có một tuần mà ốm đi thấy rõ. Cô gái An Hạ xinh đẹp gương mặt đầy đặn cũng hóp lại không ít, da cũng không trắng mịn như trước nữa. Đôi mắt sáng long lanh cũng tối màu vì bệnh của anh ngày một trở nặng. Jus vài ngày lại đến thăm anh tuy bề ngoài vẫn lạnh lùng như thế nhưng từ giọng điệu có thể nghe ra sự lo lắng và mỏi mệt vì nhiều ngày không ngủ. Còn cái tên cuồng công việc Hoạt Anh thì lại bắt đầu sử dụng mĩ phẩm, tưởng chét nhiều phấn thì anh không nhận ra cái quầng thâm ở mắt sao?

Đôi khi anh muốn bảo bọn họ đừng lo lắng quá, rồi sẽ ổn thôi, nhưng đến chính anh cũng không biết mình sẽ gắng gượng được bao lâu. Muốn bảo bọn họ bỏ cuộc đi thôi, tùy theo số trời vậy. Nhưng anh không dám, anh đã từng thử, đổi lại chính là bọn họ càng nỗ lực hơn mà thôi.

Chính Hi  vẫn luôn nhớ đến Thiên rất nhiều, tuy rằng khi kết thúc mỗi cơn ác mộng đều là Thiên cùng Than Du kia nắm tay nhau bước đi, anh thì lại bị bỏ lại đằng sau rơi xuống vực sâu không lối thoát.

Chính Hi phát hiện ra mình nhớ lại rất nhiều kí ức giữa bọn họ. Lần đầu tiên anh gặp cậu trong phòng cấp cứu, cứ thế mà nhất kiến chung tình.